Roberto Carlos: Bức tranh kỷ niệm

nhà cái Mu9

Trên The Players’ Tribune, cựu danh thủ Roberto Carlos chia sẻ kỷ niệm của anh về Real Madrid, những năm tháng huy hoàng trong sự nghiệp của anh.

game bài ManClub

Trong nhà tôi có một bức tranh từ cái ngày đặc biệt tôi sẽ không bao giờ quên. Nó được chụp vào mùa hè năm 1996 khi Real Madrid vừa mua tôi từ Inter Milan. Trước đó, tôi chưa từng đến Madrid. Năm ấy tôi 23 tuổi, đặt chân xuống sân bay, tôi không đi thẳng đến nơi mình sẽ sống hay Santiago Bernabéu, sân vận động hùng vĩ nhất châu Âu.

Không. Thay vào đó, tôi đi cùng với một số ngường của một tờ báo Tây Ban Nha đến quảng trường Cibeles (Plaza de Cibeles). Trước đó tôi mới chỉ xem ảnh về Cibeles nhưng tôi biết đó là một nơi đặc biệt. Trung tâm quảng trường có một đài phun nước và bức tượng cẩm thạch của nữ thần Cybele. Gần đó có những tòa nhà khổng lồ như Banco de España và Palacio de Cibeles. Con đường vòng xoay có có thể đưa bạn vào trung tâm thành phố, đến công viên Retiro, bảo tàng Prado hoặc Paseo de la Castellana, nơi bạn sẽ tìm thấy Bernabéu. Với bất cứ ai ở Madrid, Cibeles là một trong những địa chỉ biểu tượng nhất thành phố.

game bài 789Club

Nhưng đối với người hâm mộ bóng đá nó còn ý nghĩa hơn nữa. Cibeles là nơi Real Madrid – và đội tuyển Tây Ban Nha – đến ăn mừng chức vô địch. Do đó, đi từ sân bay đến Cibeles giống như thể bạn đặt chân xuống Rio de Janeiro lần đầu tiên và thẳng tiến đến bức tượng Chúa cứu thế vậy. Tôi vô cùng hào hứng. Và đó là khi phóng viên ảnh của tờ báo chụp tôi một bức ảnh.

Mỗi khi nhìn tấm ảnh đó, tôi lại nhớ tới hành trình điên rồ của mình với Real Madrid đã bắt đầu thế nào. Tôi vẫn giữ bức ảnh đó ở nhà và nhà tôi vẫn ở Madrid. Hiện tại tôi đang đảm nhiệm cương vị giám đốc đối ngoại cho Real Madrid. Tuy nhiên hiện tại, như hầu hết mọi người, tôi không thể tới công sở. Trong suốt tháng qua, tôi đã rời khỏi nhà 2 lần và cả 2 lần đều là tới siêu thị. Ở nhà cả ngày khiến tôi phát bực lên được. Tuy nhiên thời điểm này, đó là việc cần làm.

game bài B52club

Trong 2 lần đi ra ngoài, tôi đều nhìn xung quanh và gần như không nhận ra thành phố của mình nữa. Trong bất cứ ngày bình thường nào ở Madrid, bạn sẽ thấy người lớn đi bộ dưới ánh nắng chan hòa còn đám trẻ nô đùa tung tăng, gia đình và bạn bè quây quần bên những chiếc bàn bên ngoài quán bar và nhà hàng. Bất cứ điều gì bạn muốn trong cuộc đời này, bạn có thể tìm thấy ở Madrid: ánh nắng, thể thao, văn hóa, cuộc sống về đêm, ẩm thực… đặc biệt là ẩm thực đấy! Đó là một thế giới khác biệt. Và mọi người ở đây biết tận hưởng nó. Họ biết cách tận hưởng cuộc sống.

Nhưng giờ đây tất cả đã biến mất. Đường phố hoàn toàn trống vắng. Tôi chưa bao giờ thấy Madrid như vậy cả.

game bài Rikvip

Về mặt cá nhân, virus này chưa ảnh hưởng đến tôi. Tôi và gia đình vẫn khỏe. Nhưng tôi cảm thấy rất buồn bởi có những gia đình có người đã ra đi mãi mãi. Tôi biết một vài người trong số đó. Như bạn có xem tin tức, tháng trước con virus này đã cướp đi Lorenzo Sanz, cựu chủ tịch Real Madrid. Chính ông là người đã đưa tôi tới CLB. Ông ấy năm nay 76 tuổi. Khi nghe tin ông bị dính virus, tôi đã cầu nguyện mong ông bình phục. Nhưng tôi cũng biết ông đã bị bệnh một thời gian và cuối cùng con virus là một trong những thứ đã mang ông ấy đi.

Những ký ức về Lorenzo khiến tôi mỉm cười. Ông là chủ tịch, nhưng hơn cả ông còn là một người hâm mộ. Ông sống vì Real Madrid. Ông luôn gần gũi, luôn ở cùng chúng tôi trong phòng thay đồ. Khi chúng tôi hòa hay thua, ông thẳng thắn phê bình chúng tôi. Nhưng khi chúng tôi giành danh hiệu, ông là người đầu tiên trao chúng tôi những cái ôm. Chúng tôi yêu ông bởi phẩm giá, sự lạc quan, vì tất cả mọi thứ mà ông làm cho madridismo. Với chúng tôi, ông như một người cha vậy.

Tôi liên lạc với ông hàng ngày. Ông luôn đưa cho tôi lời khuyên. Nhưng giờ tôi không bao giờ có thể gọi cho Lorenzo Sanz được nữa rồi! Đối với tôi ông luôn là Chủ tịch (President), hay Presi.

Tôi luôn hỏi ông ấy: “Chào Presi, chú khỏe không?”. Và sau đó ông cười thật tươi rồi ôm lấy tôi. Khi tôi tới Madrid, Lorenzo đã là chủ tịch hơn nửa năm. Sau khi tôi ký hợp đồng với CLB, mọi thứ trôi đi rất nhanh. Dù vậy tôi vẫn nhớ trận ra mắt khi tôi ghi bàn thắng trên sân của Deportivo de La Coruña. Tôi cũng nhớ lần đầu tiên tôi thi đấu ở Bernabéu trước 80.000 khán giả.

Cảm xúc lúc đó kiểu như: ‘Ơ… mình đang làm gì ở đây vậy? Nếu giờ mình phạm sai lầm thì sao nhỉ?’. Trời ơi, thật kinh khủng! Tuy nhiên đó cũng là một trong những ngày tuyệt vời nhất đời tôi.

Sau một thời gian, tôi dần quen với áp lực khi khoác áo Real Madrid. Nhưng có những thời điểm ngay cả những cá tính lớn nhất của chúng tôi cũng bị lung lay. Gần 2 năm sau khi tôi gia nhập, chúng tôi đối đầu Juventus trong trận chung kết Champions League. Như tất cả đã biết, Real Madrid đã – và vẫn – là đội giành nhiều danh hiệu này nhất trong lịch sử. Nhưng ở thời điểm đó chúng tôi đã không vô địch nó trong 32 năm. Mùa giải ấy, chúng tôi cũng đang gặp khó khăn ở La Liga. Còn Juventus đã lọt vào chung kết 3 năm liên tiếp. Do đó, chúng tôi không bước vào trận đấu với vị thế ửng cử viên.

Buổi tối trước trận chung kết, không ai trong chúng tôi ngủ nổi. Bình thường, chúng tôi sẽ lên giường lúc 10 giờ nhưng hôm đó, chúng tôi ngồi ở sảnh khách sạn lúc 4 giờ sáng và nói chuyện với nhau. Chúng tôi không sợ mà chỉ là rất tôn trọng Juve. Và chúng tôi bồn chồn chờ trận đấu bắt đầu.

Chúng tôi đã thi đấu tốt trong trận chung kết. Juve có nhiều cơ hội nhưng chúng tôi thắng 1-0. Chúng tôi giành chiến thắng không chỉ nhờ năng lực mà còn bởi động lực to lớn. Chúng tôi khát khao hơn họ.

Sau đó, chúng tôi đến quảng trường Cibeles. Các con phố đã đông nghịt, hàng trăm nghìn người với những chiếc áo và khăn trắng đã đổ ra đường, cùng hát và hò reo ăn mừng. Chúng tôi sẽ không bao giờ quên đêm ấy. Nếu phải chọn một khoảnh khắc yêu thích trong quãng thời gian ở Real Madrid, tối sẽ chọn chiến thắng đó.

Càng ở Madrid lâu, bạn càng nhận ra CLB có ý nghĩa với mọi người – không chỉ với riêng thành phố mà còn khắp nơi trên Tây Ban Nha cũng như khắp thế giới. Bất kể thi đấu ở đâu, chúng tôi cũng thấy cổ động viên. Bất kể chúng tôi chơi một trận El Clásico hay một trận đấu cúp nhỏ, Bernabéu sẽ trật kín khán giả. Lý do mọi người yêu CLB cũng giống với lý do tôi quyết định gia nhập nơi đây: uy danh, người hâm mộ, thành công rực rỡ ở Champions League. Và cơ hội để làm giàu thêm lịch sử.

Tôi có thể nói rằng kỷ nguyên galácticos đầu những năm 2000 không chỉ là ký ức với người hâm mộ. Với chính cầu thủ chúng tôi, đó cũng là một phần đẹp đẽ không thể nào quên. Bạn ngồi trong phòng thay đồ, nhìn xung quanh và thấy chủ nhân Quả bóng vàng, cầu thủ Tây Ban Nha xuất sắc nhất năm, vua phá lưới La Liga, thủ môn xuất sắc nhất thế giới. Là một phần của tập thể đó là điều thật đặc biệt. Đôi khi tôi ngồi đó và nghĩ: ‘Nhìn lại nơi mày xuất phát và nơi mày đang ngồi xem’. Vô cùng tự hào. Bạn không bao giờ biết nơi mình sẽ tới trong đời.

Chúng tôi đã cùng nhau vô địch Champions League 2 lần vào các năm 2000 và 2002. Thật khó để nhớ mọi chi tiết. Khi bạn khoác áo một đội bóng như Madrid, bạn luôn phải sống ở hiện tại bởi mọi thứ đều rất mãnh liệt: tinh thần, những pha đánh đầu, những cú tắc bóng, các buổi tập, những chuyến làm khách, các khách sạn, chiến thắng và thất bại.

Chỉ đến ngày tôi dừng chơi bóng cho Madrid, tôi mới nhận ra toàn bộ những gì mình đã đạt được. Trận đấu cuối cùng của tôi cho CLB diễn ra vào ngày 17 tháng 6 năm 2007. Chúng tôi đối đầu Mallorca tại Bernabéu ở vòng đấu cuối cùng mùa giải – và chúng tôi đang bằng điểm Barcelona, đội sẽ chạm trán Gimnàstic. Nếu cả 2 cùng thắng, chúng tôi sẽ lên ngôi nhờ thành tích đối đầu trước Barca. Chúng tôi bị dẫn trước 0-1 từ sớm nhưng trong hiệp 2, chúng tôi đã lội ngược dòng và giành chiến thắng 3-1. Một chiến thắng tuyệt vời.

Tuy nhiên điều tôi nhớ nhất là những cử chỉ mọi người dành cho mình. Tất cả đều biết đó là trận đấu chia tay của tôi. David Beckham cũng sẽ nói lời tạm biệt. Từ thời điểm chúng tôi bước ra khỏi khách sạn và bắt đầu đến sận vận động, mọi người dành cho chúng tôi rất nhiều tình cảm. Cảm giác cứ như thể là sinh nhật vậy. Ai cũng chúc chúng tôi những điều tốt đẹp, trao chúng tôi những cái ôm và nụ hôn. Chúng tôi nhận được rất nhiều những lời “Chúc may mắn nhé” hay “Chúng tôi yêu các anh”, “Hãy trở lại sớm nhé”.

Đó là khi tôi nhận ra hành trình của mình với CLB đã kết thúc. Đó là khi tôi biết mọi người yêu mến mình như thế nào. Đó là một trong những ngày cảm xúc nhất đời tôi. Tôi nghĩ đó cũng là một minh chứng về sự tình cảm của những con người nơi đây, niềm say mê mà họ thể hiện trong cuộc sống.

Đó là một trong những lý do tại sao tôi lại rất buồn với những gì đang diễn ra. Tôi muốn khích lệ tất cả mọi người – ở Madrid cũng như khắp nơi trên thế giới – rằng hãy lạc quan. Triết lý của tôi luôn là cố gắng giải quyết vấn đề với tinh thần lạc quan. Hãy vững lòng, ngẩng cao đầu nhìn về phía trước. Hãy tin vào chính mình, kiên nhẫn, bình tĩnh và cố gắng giúp đỡ người khác.

Một vài điều tích cực đã xuất hiện từ đại dịch này. Tất cả chúng ta nhận ra mình cũng chỉ là con người với những điều dễ tổn thương giống nhau. Chúng ta nhận ra gia đình thật quan trọng, bạn bè thật quan trọng và chúng ta cần nhau. Chúng ta nhận ra những điều đơn giản như một vài lời qua việc gọi video có thể tạo ra khác biệt lớn lao trong cuộc đời ai đó.

Lúc này tất cả phải chiến đấu cùng nhau. Chỉ cần ở nhà, chúng ta đã cùng chung tay chống lại con virus này để mọi thứ sẽ sớm trở lại bình thường. Cũng như nhiều người, tôi rất nhớ bóng đá và rất mong ngóng ngày Real Madrid có thể trở lại Cibeles với một chiếc cúp nữa.

Nhưng ngay bây giờ, tôi chỉ muốn thấy mọi người tràn ngập khắp các con phố như xưa. Đó chính là vinh quang mà tất cả chúng ta đang hướng tới.

game bài FA88

Bài viết cùng chuyên mục